Níng bé à,
Nhân tiện cô My mẹ bạn Cún hỏi thăm con đi nhà trẻ thế nào rồi, Mẹ mới tự bảo thôi phải tranh thủ viết vài dòng cho con. Chứ dạo này Mẹ làm biếng blóc bliếc quá. Từng ngày với con có biết bao chuyện đáng nhớ, tối nào Mẹ cũng lia lia kể với Ba con & Dì m’ con, nên cạn hứng viết.
Quay lại chuyện “trường trại” của con. Thực ra gọi là “đi học” cho oách chứ hiện giờ thì một tuần con mới đi có hai buổi thôi, mỗi buổi từ 9h sáng tới 2h chiều. Chỗ giữ trẻ này nhỏ xíu, chỉ có đúng 1 phòng, chỉ nhận trông trẻ nửa ngày như vậy và một tuần cũng chỉ tối đa 15 tiếng thôi. Vì vậy không chia ra lớp theo lứa tuổi gì hết, mà tất cả chung vào một phòng. Phần lớn các “bạn” toàn lớn hơn con. Chỉ mỗi con & bạn Rhys (đi chung ngày thứ hai) và bạn Nikki (chung ngày thứ 5) là dưới một tuổi còn chưa biết đi. Các cô rất tốt và tận tâm nên Mẹ giao con mà không bồn chồn lắm. Chỉ lo các “anh chị lớn” mải chơi rồi dẵm lên tay lên chân con. Gọi là lớn chứ các anh chị ý cũng có 1.5-3 tuổi chứ mấy, cả đám thấy “em bé” là bu ngay lại muốn nựng muốn ôm, may nhờ có các cô luôn nghiêm giọng nhắc nhở.
Hôm đầu đưa con tới đó, Mẹ còn đang dòm lanh quanh thì con đã xông xáo bò ngay ra mớ đồ chơi để… gặm! Đồ chơi mới chắc “vị” nó cũng khác, gặm chắc “ngon miệng” hơn. Bữa đó Mẹ ở chơi với con cả 2 tiếng, vì lần đầu nên lo lắm, lấn cấn mãi không về được. May có Mẹ bạn Rhys nắm tay Mẹ đi ra cổng, nói chuyện một lúc. Kiểu như Mẹ & cô ý “nương tựa” vào nhau để khỏi buồn & nhớ con đó mà. Con mải chơi không thấy phản ứng gì nhưng đến chiều Mẹ đón thì nghe tiếng Mẹ là quay phắt lại và bò cuống quít lại bám chân Mẹ. Ui nghĩ tới cảnh đó là Mẹ thấy thương con quá là thương đi à! Thành tích “ngày đầu tiên đi học” của cả hai Mẹ con à không “đứa nào” khóc nhè. Thiệt là đáng khen quá chứ hả?
Tới giờ “đi học” được 4 buổi rồi thì tình hình chung là con ăn rất ít (bằng 1/2 lượng ăn bình thường), ngủ cũng rất ít (khoảng 1/3 số giờ ngủ khi ở nhà), chỉ có chơi là hăng hơn con lăng quăng! Tới giờ Mẹ đón con về thì bữa thì xước mặt (do tự mình dụi mắt rồi cào trúng chứ chả phải vì bạn nào, vì Mẹ biết cái mửng con lúc buồn ngủ hay dụi mắt rất mạnh mà!), bữa thì u đầu hoặc có vết đỏ mà không rõ nguyên nhân, bữa thì mặt xanh lét vì đói và thiếu ngủ. Có bữa được các cô cho ra ngoài vườn chơi thì về nhà trong bỉm có cát, đích thị là ăn đồ ăn Mẹ nấu gói cho đem theo thì không ăn, nhưng cát chỗ lạ thì phải nếm thử cái coi chơi! Nhưng được cái là về tới nhà thì con ăn hì hụi (vì đói meo mỏ mà) và ngủ tít lít (vì mệt quá rồi mà) nên Mẹ cũng đỡ lo. Cũng có hôm thì phê quá nên càm ràm Mẹ một hồi mới chịu ngủ. Đi tới bữa thứ 3 thì con về bắt đầu ho & sổ mũi. Bạn Nikki cũng bị cho nên chắc chắn là hai đứa bị lây của ai ở nhà trẻ rồi! Chuyện chắc chắn phải xảy ra đã xảy ra! Như bác sĩ của con đã cảnh báo trước, là con nít từ giờ tới khi 2-3 tuổi thì trung bình là 1 tháng tới thăm bác sĩ một lần. Hic!
Mà không biết có phải vì đi nhà trẻ không, hay vì tới tuổi nó vậy, nhưng mấy tuần nay con khôn lanh hơn hẳn. Ba Mẹ thấy nhận thức của con tiến bộ nhanh lắm. Con biết chơi một số trò trước đó chưa biết, rồi hay trả lời lại khi mọi người nói với con (tất nhiên là bằng ngôn ngữ bi bô của con), và thấy gì lạ là để ý. Nhưng thêm một “phản ứng phụ” ngoài mong muốn là con biết quạu , biết vòi rồi! Nhiều lúc đòi Mẹ và gào la ỏm tỏi, nước mắt vòng quanh chừng như là đau khổ lắm. Vậy cơ đấy!
Túm lại là Mẹ cũng xót con và nhớ con. Nhưng cũng đã tới lúc phải để con “ra đời” với người ra, để con có dịp “va chạm” với cuộc sống. Nghe ngầu chưa? Và Mẹ cũng phải thu dọn gọn gàng cái doanh nghiệp xíu xiu của mình, để tháng 4 này sau thôi nôi con còn tính chuyện đi làm lại. Mẹ chỉ mong là lúc đó tìm được việc nào làm 3-4 ngày thôi, để còn ở với con được nhiều. Chứ con đi ngủ Mẹ cũng nhớ con thì xa cả ngày cả tuần chắccccc chiiiiiiiiít!
Thôi khuya rồi Mẹ đi khò, mai hai Mẹ con mình ở nhà vần nhau cả ngày tiếp nha.
Mẹ thương Níng bé của Mẹ nhiều lắm lắm!
~Níng Mẹ~



