
Hmm... Cá hồi, bắp và đậu thiệt ngon! Nhưng không biết tráng miệng có món gì đây ta?
Nhưng kỳ này là chuyện vui. Từ sau đợt bị chạy té re, rồi ngay sau đó là bị sốt phát ban xong, thì 3 tuần nay con đã lấy lại được”phong độ” ăn và chơi. 10 bữa thì ít nhất phải 7 bữa con ăn ngấu nghiến, ăn bốc cũng hăng mà được đút cũng nhai ào ào. Ba Mẹ thiệt vẫn không tin nổi mắt mình. Ở lớp thì con hơi lười vì con bận dòm mấy bạn khác đang làm gì, nhưng về tới nhà là gào đòi ăn ngay. Thêm một cái Mẹ rất khoái nữa là mấy tuần nay con ăn đồ cùng người lớn, Ba Mẹ ăn gì con ăn nấy, nên Mẹ ít phải nấu riêng cho con. Cơm mì khoai tây bánh mì, thịt cá tôm mực, trái cây đủ loại, da-ua phô mai, và cả một số rau. Chỉ cần cắt nhỏ ra cho con bốc, hoặc đút bằng muỗng, là xong. Cái máy xay cả tháng nay được cho nằm chỏng chơ trong xó, an hưởng tuổi hưu. Tất nhiên là cũng có những món con không thích lắm, ví dụ như rau! Nhưng Mẹ thường cắt nhỏ trộn vào cơm hay mì thì con ăn tuốt. Đi ăn tiệm cũng dễ dàng hơn vì món gì con cũng thích. Nhất là ngoài tiệm người ta nấu lại nhiều gia vị mắm muối đường tiêu. Úi giùi ui là chàng khoái!
Dạo này con đã biết ngước mắt nhìn Ba Mẹ rồi la “Mằm măm!” khi muốn ăn hoặc uống. Cứ sắp tới giờ ăn là có đứa kia đi lòng vòng quanh nhà, miệng ư ử mằm măm! mằm măm! Mẹ ra bếp chuẩn bị đồ ăn nó cũng đi theo. Khoảng 10 phút sau mà chưa thấy có gì nhét vào miệng là nó xông lại túm chân Mẹ, túm quần Mẹ giựt đùng đùng, miệng vẫn liên tục mằm măm! mằm măm! Nếu vẫn chưa xong thì nó sẽ đi ra lôi ngăn kéo, lục tủ, gõ tủ lạnh, nhưng chỉ được vài giây là cơn đói lại DÀY VÒ, nó lại quay ra túm Mẹ mằm măm! mằm măm! Ai nhìn vô chắc nghĩ nó đang đói lả mấy tháng rồi đây, sao Ba Mẹ lại bỏ đói nó như vầy?!!
Cứ mỗi lần vậy là Mẹ vừa cuống quít chuẩn bị đồ ăn cho con, vừa ngoác miệng cười vì tếu không chịu được! Có khi cười từ trong bếp cười ra tới bàn ăn. Vì mỗi khi Bà Ngoại lên Skype mà đúng lúc con ăn trưa thì buổi nói chuyện thường diễn ra như vầy: mắt Bà trợn tròn miệng Bà há ra, không phải vì ngưỡng mộ con đâu nhe, mà vì ngưỡng mộ… Mẹ. Tại vì Mẹ để con ăn dơ thế mà chịu được. Con cứ bốc một miếng thì Bà phán một câu hớt hải:
“Rơi xuống đất rồi kìa! Nhặt lên không đi trượt té!”
“Nó nhét vào tai kìa! Có ăn đâu!”
“Dụi vào mắt kìa. Lau tay cho em đi!”
“Tay dơ cọ vào mũi rồi ngứa da kìa!”
“Em bôi khắp bàn kìa! Lại nhặt dưới ghế ăn kìa! Ném ra sau cái đàn rồi kìa!”
“Úi, cuối cùng cũng ăn được 1 miếng!”
“Thôi tập cho em ăn bằng muỗng đi!”
v.v… và v.v.. Nói chung là y như tấu hài! Chả lẽ Bà thực sự “ngây thơ” nghĩ là con tự ăn bằng muỗng sẽ gọn hơn sao? Hay Bà đang cố nuôi hy vọng hão huyền? Mẹ cũng không biết nữa.
Nói vậy chứ dạo này con ăn được nhiều lắm. Phần lớn là vào miệng chứ cái yếm, ghế, khay, đàn, sàn nhà ít được cho ăn rồi. Và Mẹ thì cũng đỡ phải nhặt hết thức ăn rơi vãi mà ăn cho đỡ phí. Chắc vì vậy mà Mẹ có thon thả hơn? Con uống sữa cũng hăng nhưng Mẹ nghe các bác sĩ khuyên nên chỉ cho con uống nhiều nhất là 500-600ml thôi, còn để bụng cho thức ăn. Con còn biết ngồi trong lòng Mẹ rồi tự cầm bình mà tu nữa! Nên Mẹ cũng đỡ mỏi vai.
Ui nói túm lại là Ba Mẹ hy vọng con cứ tiếp tục như bây giờ hoài luôn nha, chứ không phải chỉ vì hiện giờ đang là 12-month growth spurt thôi.
Thương con nhiều nhiều lắm!
~ Ba & Mẹ ~



